Chuyện thường tình,  Ghi chép mỗi ngày

Khu vườn tuổi thơ tôi

Năm 7 tuổi, nhà mình khi ấy có 3 người, sống cùng nhau trong một căn hộ tập thể nhỏ bé do cơ quan ba cấp cho. Ba mẹ mình năm ấy trong tay không tấc đất, không tiền bạc rủng rỉnh, không có gì ngoài lòng nhiệt thành với cuộc sống và ước mơ cố gắng từng ngày. Còn mình, mình vẫn vô tư, vẫn hay đọc truyện Doraemon rồi thắc mắc: “Sao nhà thằng Nobita có tận 2 tầng, mà nó vẫn than nhà nó nghèo”. Trong khi nhà mình thì có mỗi một gian, phòng tắm thì có trong nhà, nhưng vệ sinh thì phải đi ở toilet công cộng, mà mình còn nhận thức được rất rõ rằng nhà đó chẳng phải của mình, là nhà người ta cấp cho ở thôi.

Năm mình 8 tuổi, ba mẹ dành dụm được một mớ tiền, mua một căn nhà nhỏ với một mảnh vườn rất xinh ở cách nơi ở cũ vài ba cây số. Lúc dọn đến với mình quả là một thiên đường. Ngôi nhà nằm nép mình trong một mảnh đất lớn, lúc đi vào phải vượt qua biết bao nhiêu là cầu gỗ cầu bê tông đường hẹp hẻm nhỏ này nọ. Trên con đường ấy sau này bao nhiêu lần mình đi học buổi tối về bị chó rượt, cầm đèn pin huơ huơ vừa sợ người vừa sợ ma, đôi lúc chỉ muốn khóc, nhưng nghĩ lại vẫn thấy vui. Trước cửa nhà là một con kênh nhỏ, rất nhỏ luôn, đứa trẻ 8 tuổi như mình chỉ cần bơi vài sải là bơi được từ bên này qua bên kia bờ, đứng ở giữa dòng kênh nước chỉ ngập tới cổ. Nước kênh không sạch, ngậy mùi bùn và lúc nào cũng có cái vẻ đục đục của một dòng kênh mà vốn đã có quá nhiều “activities” diễn ra trên đó hằng ngày. Chính con kênh đó là nơi mình đã học bơi, rồi có mấy buổi trưa nắng nóng xin mẹ ra đó ngồi tắm một mình, nhìn cây nhìn cối, nhìn mấy cô chèo xuồng bán dừa bán mía bán chuối chèo qua chèo lại, cuộc đời thiệt nên thơ.

Nhưng cái con kênh đó là của chung, con đường đi vào nhà cũng là của chung, chỉ có mảnh vườn nhỏ nhắn ba mẹ mua kèm với căn nhà là của riêng mình. Nó là thế giới của riêng mình. Nói vườn nhỏ nhưng thật ra rộng lắm, ký ức của mình ở những năm tháng 8,9 tuổi là phải đi mỏi chân mới đến được cuối vườn. Biên giới của khu vườn ấy là những hàng cây bạch đàn thẳng tắp, nơi mình hay mắc võng ra nằm ngắm trời ngắm mây mỗi trưa hè. Lá cây bạch đàn rất thơm, mình cứ nằm đu đưa đu đưa võng, rồi bứt lá cây mà ngửi. Cạnh bên hàng cây ấy là một ao cá do chính tay ba mình và một vài người thợ khác đào.Cái ao sâu ba mét, mình còn nhớ rất rõ, vì trong ký ức tuổi thơ mình thì 3 mét là sâu rất sâu, mình chơi cạnh nó mà cứ sợ rớt xuống dưới, haha.

Trên mảnh vườn ấy là tất cả những gì ngọt ngào và êm dịu nhất của tuổi thơ mình đã diễn ra. Có lúc mình chơi với bạn bè, có lúc mình chơi một mình, sau này đến năm 10 tuổi em trai mình sinh ra thì chơi với em. Từ trèo cây, hái trái cho đến nhặt gỗ, đốt rác, cho gà ăn, đánh kiếm. Ba mình năm đó trồng đủ loại cây không thiếu một thứ gì, từ sơ ri – cái cây mọc xòe ra tán tỏa thành một chum, đủ chỗ cho hai anh em mình leo lên vừa ngắm cảnh vừa ăn trái, cho đến nhãn, cóc, ổi, mận, xoài, ớt, chanh, chanh dây, đào lộn hột… và rất nhiều trái cây gì đó mình không nhớ nữa. Trồng cây cho vui, chẳng phun thuốc, nên trái cây mọc ra xấu xí, đôi khi chẳng ngọt ngào gì, nhưng trẻ con có khi chỉ cần thế, hái được một quả từ trên cây xuống bỏ vào miệng là đã vui, cần gì ngọt ngào.

Mảnh vườn ấy cũng là nơi ba mẹ mình nghĩ ra bao nhiêu chuyện để làm, trồng trọt, chăn nuôi để tìm kế sinh nhai. Từ nuôi gà, nuôi vịt cho đến bán trái cây. Mình vẫn nhớ những buổi chiều cùng em trai mình ra vườn cho đàn gà ăn, lũ gà con bé xíu, long vàng mượt như tơ, chỉ cần nghe tiếng “cúc cúc cúc” là đã xôn xao ùa đến. Tụi gà ăn giun, ăn gạo, rồi lớn nhanh như thổi, chẳng mấy chốc là đã béo múp và được mang đi bán.

Mảnh vườn ấy cũng là một mảnh vườn đầy hoa. Ba mình rất có số trồng trọt, cây trái hay hoa lá ba trồng đều rất tươi tốt. Ba cũng trồng đủ loại hoa, rất nhiều hoa, nhưng nhiều nhất là mai. Mai nhà mình Tết năm nào cũng nở rực rỡ nhất xóm, những cây mai nhuộm vàng cả một khu vườn, và sau mấy ngày Tết thì cánh mai rụng vàng một khoảng sân. Nhìn thích mắt vô cùng.

Mảnh vườn ấy cũng là nơi mình hay chơi đùa cùng mấy con chó nhà mình nuôi. Chú chó mình nhớ nhất chắc là Bích La (hay Bít La gì đấy – có bao giờ phải viết tên nó ra đâu mà biết). Tên con chó là từ láy của chữ “Ba Lít”, ý nói thịt một con chó chắc là ăn được cùng với 3 lít rượu. Hồi đó mình nghe tên nó như vậy cũng chẳng hiểu gì, sau này mới hiểu. Bích La là một chú chó đen, rất ngoan và khôn, nhưng sau này nó bị xà mâu, trụi hết cả lông, đi đâu ai cũng ghét, nhưng mà nhà mình vẫn thương nó, thương nó nhất…

Ở ngôi nhà đó được chừng 6, 7 năm, thì ba mẹ dành dụm được nhiều tiền hơn, bèn bán cả nhà lẫn vườn, mua một mảnh đất và xây một căn nhà khác khang trang hơn ở ngoài phố, ít ngập nước, cao ráo, hiện đại, và đông đúc hơn. Cảm giác của mình năm 15 tuổi khi được chuyển nhà là rất thích, vì mình nghĩ nhà càng hiện đại thì càng thích chứ sao, ở vườn ở quê cũng thích, nhưng ở thành thị vẫn sướng hơn.

Giờ mình vẫn là một đứa thích thành thị hơn quê nhà, sau rất nhiều năm xa mảnh vườn ngày cũ, và sau 14 năm sống ở Sài Gòn, mình vẫn là một đứa chọn nơi xô bồ đông đúc nhiều cơ hội nhiều bê tông cốt thép để an cư. Giờ kêu mình về quê ở, chắc mình cũng chịu không nổi, dù thỉnh thoảng bắt gặp vườn tược xanh mát cây cối xum xuê lại động lòng trắc ẩn. Đôi khi được dịp về lại quê nhà của chính mình, hoặc quê của ai đó, là lại sà vào bui cây lùm cỏ vườn rau để chụp một tấm hình sống ảo, ước như giá chi mình có thể sống trong khung cảnh này, nhưng phải bước chân một phát là ra được thành thị, thì hay biết mấy.

Để có được một ngôi nhà đậm chất thôn dã – như mình đã từng lớn lên – giữa phố, thì chắc khó, hoặc phải cần đến rất nhiều tiền. Nên thôi, vì mình không thể chọn cả hai, nên mình vẫn sẽ chọn là một người sinh sống nơi thành thị, dù không quá đủ đầy, và vẫn phải bươn chải toát mồ hô mỗi ngày để kiếm sống, nhưng vẫn vui và thấy ngọt ngào vì mình đã có những năm thanh xanh tươi và hồn nhiên như thế, ở quê nhà vào lúc tuổi thơ.

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.